BÀI MỚI ĐĂNG

ĐỪNG DỒN AI ĐẾN TẬN ĐƯỜNG CÙNG

Đừng dồn ai đến tận đường cùng
Hãy dành họ một con đường để sống
Bởi cuộc đời vốn dĩ là quá rộng
Mà phận người lại quá mong manh.

Hãy cứ bao dung bằng một tấm lòng thành
Bằng ánh mắt vị tha và buông bỏ
Bởi ranh giới giữa hai từ “không- có”
Lại ảo mờ tựa vệt khói sương.

Mình thương người lại được người thương
Và dòng sông nào cũng có ngày chật hẹp
Đừng chỉ sống bằng trái tim sắt thép
Quên mình rằng ai cũng có lầm sai.

Mình là mình ấm như sợi nắng ban mai
Chẳng việc gì mà phải vờ bỏng rát
Dẫu cơn mưa có vô tình nặng hạt
Rồi cũng có ngày nắng ấm lại lên.

Sau tận cùng của những nỗi nhớ quên
Là kỉ niệm mang theo đầy khắc khoải
Đến một ngày ngoái đầu nhìn lại.
Tự mỉm cười thương nhớ những ngày qua.

#NghinhNguyễn
#ĐẹpvàHay

admin

Recent Posts

BÌNH YÊN SAU GIÔNG BÃO

Đời quá nửa bỗng dưng giờ chợt hiểu Mỗi chúng ta là bọt nước phù…

12 tháng ago

ĐỪNG QUÁ CẦU TOÀN

Mong làm chi cuộc đời không giông bão Sống an nhàn , cơm áo chả…

12 tháng ago

HỌC ĐI CON…!

Học đi con, học cho đời bớt khổ Tương lai mình con phải cố thôi…

1 năm ago

CUỘC ĐỜI

Ta ngẫm ra cuộc đời đơn giản lắm Trọn kiếp người chỉ hai chữ TỬ…

1 năm ago

KHI TA BIẾT

Khi ta biết thời gian không trở lại Bao ghét yêu được mất hóa phù…

1 năm ago

ĐỪNG QUÁ CẦU TOÀN

Mong làm chi cuộc đời không giông bão, Sống an nhàn , cơm áo chả…

1 năm ago